Tình yêu vượt thắng bệnh tật

toi van yeu thuong anh
Tôi vẫn yêu thương anh
19/03/2019
nguoi cha mu
Bé gái 5 tuổi và người cha mù và cái kết có hậu
27/03/2019
Tinh yeu vuot thang benh tat

 

Và tình yêu ấy được chứng tỏ bằng cuộc hôn nhân bền vững 25 năm trời. Như một minh chứng người mang trong mình hội chứng Down vẫn có thể sống đời hôn nhân hạnh phúc.
Người vợ là chị Kris Scharoun-­DeForge. Mỗi năm dịp lễ Tình nhân chị vẫn cùng chồng là anh Paul Scharoun-DeForge, cùng mừng lễ, đều đặn như chiếc đồng hồ không chạy sai giờ bao giờ.
Chị rất thích nấu ăn cho gia đình và anh yêu mọi thứ vợ anh làm ra. Nhưng ngày lễ Tình Nhân anh chị như mọi người đều ăn ngoài để mừng lễ Tình Nhân. “Anh đã mở rộng thế giới quanh em,” chị Kris choàng tay qua chồng, thì thào.
Cách đây 30 năm, lần đầu chị Kris gặp anh Paul, trong một buổi khiêu vũ, chị tự nhủ, nhìn vào mắt anh ấy, tôi thấy tương lai mình trong đó.
Dĩ nhiên, một cuộc sống hôn nhân giữa hai người mạnh khỏe còn có những phút giây không mặn nồng, thì cuộc hôn nhân giữa hai người có hội chứng Down cũng gặp không ít khó khăn. Nhưng họ vẫn ở bên nhau. Mặn nồng. 25 năm trời.
Lễ Tình Nhân năm nay có đổi thay vì lần đầu tiên cả hai anh chị đều không ở bên nhau. Anh Paul mắc chứng suy giảm trí nhớ. Chính quyền địa phương buộc phải đưa anh vào nhà dưỡng để chăm sóc. Chị Kris kể, khi được chính quyền thông báo, cô đã khóc. Cô nói với nhân viên xã hội, “Anh ấy là cả đời tôi. Tôi không muốn sống thiếu anh ấy.”
Cả hai anh chị sống trong một căn hộ nhỏ, ấm cúng, ở vùng ngoại ô New York.

Tinh yeu vuot thang benh tat
Gia đình hai bên đều nỗ lực giúp đỡ anh chị sống bên nhau. Vì cả hai gia đình đều tin tưởng rằng, anh chị xứng đáng có cơ hội sống đời sống hôn nhân như bao lứa đôi yêu nhau khỏe mạnh khác. Gia đình hai bên cố gắng tìm một căn hộ khác đáp ứng theo các tiêu chuẩn chăm sóc đặc biệt của chính quyền. Nhưng sức khỏe của anh Paul ngày một xấu đi. Anh buộc phải di chuyển bằng xe lăn và luôn cần có người chăm sóc cả ngày lẫn đêm. Lần này thì chính quyền vì lợi ích của anh, buộc phải đưa anh đến nhà hưu dưỡng.
Một lần nữa tình yêu chứng minh sức mạnh của mình. Chị Kris đều đặn đến nhà hưu dưỡng thăm anh. Cả hai được ở bên nhau cuối tuần và chị Kris được quyền nấu những món ăn mà anh Kris thích.
Thỉnh thoảng chị vẫn gặp những người cư xử thô thiển với mình hay nghi ngờ tình yêu của anh chị. Nhưng làm thế nào họ hiểu được chị Kris, một người mắc hội chứng Down, lại thêm bệnh tiểu đường, có thể học kỹ năng nấu ăn và tốt nghiệp trung học với bao nhiêu nỗ lực phi thường.
Làm thế nào họ hiểu được anh Paul đã phải nỗ lức đến mức nào để có thể phục vụ trong trung tâm hướng nghệp Arc of Onondaga.
Làm thế nào họ hiểu được anh và chị có được tình yêu và cuộc hôn nhân bền vững 25 năm trời để dù “ốm đau hay mạnh khỏe” yêu thương và tôn trọng nhau suốt đời.

Hoàng Nguyễn

Hãy chia sẻ để yêu thương lan tỏa

Admin
Nơi chia sẻ những bài viết hay từ các trang báo nước ngoài, được lược dịch nhằm đem lại cho độc giả Việt nguồn cảm hứng sống cao thượng, sống nhân nghĩa. Đó là tôn chỉ của blog này.Trân trọng,Hoàng Nguyễn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *